Đông Cung kẻ người đều bảo Thái tử đi/ên rồi, lại nuôi dưỡng kẻ nhà quê là ta đây làm nam sủng. Ta chẳng biết ca hát, chẳng biết làm nũng, chỉ biết làm lụng vất vả, Thái tử luôn chẳng hài lòng. Một ngày nọ, Thái tử từ bên ngoài mang về một đứa trẻ. Ta biết kiếp làm nam sủng của mình đã tận, đành thu dọn hành lý trở về thôn làm ruộng. Mùa màng thu hoạch khá tốt, Vương M/a Tử nhà bên muốn gả con gái cho ta. Thái tử vượt ngàn dặm tìm đến tận cửa, mắt đỏ hoe chất vấn ta: "Ngươi lại muốn vứt bỏ ta sao? Ngay cả cốt nhục của chúng ta cũng chẳng giữ chân được ngươi ư?"