Sau khi về nhà, tiểu thư giả chán gh/ét ném hết đồ đạc của tôi đi. "Đồ rá/ch rưới nghèo hèn từ đâu ra thế này? Làm bẩn cả mắt tôi." Tôi hỏi cô ta: "Ngọc bội trong túi tôi đâu?" Cô ta nhướng mày: "Đương nhiên là vứt cùng cái túi rá/ch của cô rồi." Sau đó cô ta đẩy cửa phòng để đồ, chỉ vào hàng loạt túi xách hàng hiệu: "Từ nay về sau cô cứ dùng mấy cái túi này, đừng có ra ngoài làm mất mặt gia đình chúng ta." Đồ xa xỉ bày ra trước mắt, hơi thở quý tộc ập đến. Tiểu thư giả ngẩng cao đầu, chờ đợi sự cảm kích của tôi. Nhưng tôi lại cảm thấy tối sầm mặt mũi. Cô ta không biết. Tôi mắc chứng suy nghĩ thảm họa nghiêm trọng, lúc nào cũng cảm thấy có chuyện x/ấu sắp xảy ra. Kỳ lạ hơn là, dự cảm x/ấu của tôi cuối cùng đều sẽ trở thành sự thật. Chỉ có miếng ngọc bội kia mới có thể ngăn chặn những điềm báo đó. Nhìn cô ta đang ở trên cao nhìn xuống, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: "Đừng quan tâm đến tôi nữa, tối nay cô sắp ch*t rồi."