“Trương Bác, Lạc Ninh, hai người nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!” Trợ lý Lưu dẫn chúng tôi đến nhà x/ác, mở tấm vải trắng phủ trên th* th/ể ra, tôi và Lạc Ninh không khỏi hít sâu một hơi. Nơi này đã đặt ba cái x/ác, điều q/uỷ dị là nụ cười trên gương mặt họ, dường như xuất phát từ tận đáy lòng, cười vô cùng sảng khoái. T/ự s*t đối với họ không phải là một việc không thể tha thứ, ngược lại giống như một bữa tiệc vui vẻ, rốt cuộc là thứ gì đã khiến họ nảy sinh tâm lý vặn vẹo đến thế?