Tần Nhiên là con nuôi của ba tôi, cũng là kẻ th/ù không đội trời chung của tôi. Khi kẻ th/ù tìm đến trả th/ù, cậu ta đã đỡ đạn thay tôi mà ch*t. Tôi tìm thấy một bức thư tình trong di vật của cậu ta, bức thư đó viết cho tôi. Ba năm sau, tôi trọng sinh. Tần Nhiên quỳ trước mặt tôi, trên người đầy vết roj, cậu ta khàn giọng hỏi: "Sao không đá/nh nữa?" Gương mặt đỏ bừng kia rõ ràng không phải vì tức gi/ận, mà là vì sướng.