Tôi là người đã tích đức trăm đời, đến ngày gom đủ công đức, Diêm Vương cho phép tôi tự chọn cha mẹ cho kiếp sau. Tôi chọn lựa hồi lâu, cuối cùng chấm ngay nhà họ Chu, gia tộc giàu nhất Lâm Thành. Cha mẹ tình cảm mặn nồng, gia sản đồ sộ, cậu em trai mới chào đời sau này sẽ luôn đặt chị gái trong lòng bàn tay. Tôi vừa trải qua sinh nhật một tuổi, lúc này đang nằm trên chiếc giường nhỏ, nhìn gương mặt nhăn nheo trong lòng mẹ, vui sướng vỗ bụng cái bộp. Kiếp này của tôi, coi như ổn định rồi. Ai ngờ giây tiếp theo, trước mắt tôi lướt qua một hàng bình luận.
【Nhóc con cười ngọt thật đấy, tiếc là ngày lành chẳng còn mấy nữa đâu.】
【Cha ch*t sớm, mẹ bị cú sốc đả kích nên đổ b/ệnh không dậy nổi.】
【Bảo mẫu sắp sửa tráo đổi em trai ruột của cô bé thành con trai của mụ ta rồi.】
【Đồ giả mạo sau này sẽ kế thừa gia nghiệp, còn em trai ruột thì bị b/ắt n/ạt đến mức thảm hại trong nhà bảo mẫu.】
【Con bé cũng chẳng có kết cục tốt đẹp, sau khi trưởng thành sẽ bị đứa giả mạo kia đem đi gả cho lão già để đổi lấy việc làm ăn.】
Tôi sợ đến mức ngồi bật dậy, giơ tay dụi mắt. Tôi vừa ngồi vững, bảo mẫu đã cúi người định bế em trai đi.
"Phu nhân, tiểu thiếu gia cần thay tã rồi, tôi bế thằng bé sang phòng bên nhé."
Nhìn thấy mụ ta sắp bế người đi mất, tôi vịn thành giường đứng dậy. Trong lúc cấp bách, tôi há miệng thốt ra câu nói hoàn chỉnh đầu tiên trong đời:
"Em trai... không được đi!"