Ngày thứ hai sau khi tôi sinh đôi một trai một gái, chúng đã biến mất ngay tại phòng sinh. Tôi lê tấm thân vết thương chưa lành đi tìm ki/ếm suốt hai năm trời, cho đến tận lúc ch*t vẫn không thể một lần chạm vào gương mặt các con. Sau khi ch*t, tôi mới nhìn thấy một người đàn bà lạ mặt bế chúng bước vào khu tập thể quân đội, miệng không ngừng rêu rao rằng tôi đã gửi gắm bọn trẻ cho bà ta. Bà ta lấy đi giấy tờ tùy thân của tôi, dọn vào nhà tôi ở, còn hai đứa trẻ đã gọi bà ta là mẹ suốt bốn mươi năm. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày sinh nở. Người đàn bà giường bên cạnh đưa cho tôi một quả táo được rửa sạch bóng. "Cô em à, sinh con tổn hại nguyên khí, ăn quả táo cho lại sức đi." Ngay khoảnh khắc nhận ra gương mặt ấy, tay tôi không ngừng r/un r/ẩy. Người đàn bà đã đá/nh cắp con tôi ở kiếp trước, chính là bà ta.