Khi tôi cầm hộp nhẫn đi đến góc cầu thang, cô bạn gái cũ mà vị hôn phu của tôi vẫn luôn tơ tưởng đang nằm dưới chân bậc thang. Cô ta mặc một chiếc váy trắng, ngước mặt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe. "Cô Tô, tôi biết cô vốn không thích tôi." Ngay sau đó, giọng cô ta bắt đầu r/un r/ẩy: "Nhưng tại sao cô lại nhất quyết đẩy tôi xuống?" Vị hôn phu của tôi lao ra từ cửa bên của phòng tiệc ngay sau đó. Theo sau anh là phù rể, trợ lý và vài vị khách nghe tiếng động nên chạy đến. Anh nhìn thấy cô bạn gái cũ đang nằm dưới chân cầu thang, rồi dọc theo cầu thang nhìn lên phía tôi đang đứng ở góc rẽ. Khoảnh khắc đó, vẻ mặt anh lạnh lẽo đến đ/áng s/ợ. "Tô Vãn Ninh, nhìn tôi này." Anh lao lên mấy bậc thang, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi. "Xin lỗi đi." Tôi cúi đầu liếc nhìn bàn tay anh. Sau đó ngước mắt đối diện với ánh nhìn của anh: "Tại sao tôi phải xin lỗi?"