Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa, tôi đang ngồi xổm ở đầu làng Thạch Kiều bẻ một bắp ngô nướng. Điện thoại trong túi reo lên, là người chú đã chu cấp cho tôi. Người chú này đã nuôi tôi ăn học suốt 11 năm: "Tuệ Tuệ, công ty của chú... không còn nữa rồi." Ở đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông trung niên r/un r/ẩy đến tận cuối câu. Tôi ngậm miếng ngô trong miệng, đầu óc đờ đẫn mất 3 giây. "Nhà vẫn còn chứ ạ?" "Bị mang đi thế chấp trả n/ợ rồi." "Còn xe thì sao?" "Cũng không giữ lại được." "Trong tay chú còn tiền không?" "Thậm chí còn n/ợ ngược lại 8 triệu." Tôi đặt bắp ngô xuống, lau sạch tay. "Chú, chú và thím đưa em ấy đến nhà cháu đi." "Đến chỗ cháu? Làng Thạch Kiều á?" "Vâng. Căn nhà cũ của nhà cháu vẫn còn trống 2 gian, đủ chỗ ở." Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. "Tuệ Tuệ, chú không còn mặt mũi nào để gặp cháu nữa." "Chú đã chu cấp cho cháu 11 năm, từ lúc cháu 7 tuổi đến 18 tuổi, học phí, tiền ăn, tiền học thêm, chưa bao giờ ngắt quãng. Giờ cháu đã vào được Thanh Hoa, chú lại gặp khó khăn, cháu không lo cho chú thì ai lo?" Ông ấy không nói thêm gì nữa. Tôi chỉ nghe thấy tiếng khóc không sao kìm nén được.