Tôi lướt thấy video mới đăng của cô thực tập sinh đang thực hành dưới sự hướng dẫn của vị hôn phu. Cô ta khoác tay anh ấy, bước chân không rời nửa tấc. "Thầy Hạ đi đâu, em theo đó, người thầy hướng dẫn tốt nhất chính là ở bên cạnh em." Vị hôn phu của tôi lại vào bình luận trêu chọc cô ta: "Vậy thì nắm cho ch/ặt vào, kẻo chớp mắt cái là không tìm thấy người, lại khóc lóc đi khắp nơi gọi anh!" Bình thường, ngay cả trạng thái của tôi anh ấy cũng lười nhấn mở, luôn viện cớ công việc bận rộn, huống chi là để lại một bình luận. Thế mà đến lượt cô ta, anh ấy lại có thời gian, lại có cả tâm trí rảnh rỗi. Tôi tắt màn hình điện thoại, sau đó gọi cho khách sạn để hủy bỏ tiệc cưới. Một người đàn ông đến cả chừng mực cũng không giữ nổi, tôi không định cần nữa.