Trước kỳ thi đại học, tôi không còn đặt kỳ vọng lên vai con

Hiện đại Gia Đình Sảng Văn
7 chương · Hoàn · 16/09/2026 23:48 · 0
Người đăng: Mèo nhỏ thích ăn Quýt
Tác giả: 愛吃香菜怎麼了
Cập nhật đến: Chương 6, Chương 7
7 chương
Đọc ngay
Bản dịch thô - sẽ hiệu chỉnh sau

Con trai tôi đang phát biểu tại hội trường nhà trường. Nghe một phụ huynh khác nhắc đến chuyện này, tôi thậm chí còn chẳng kịp cất rau củ, cứ thế xách túi chạy thẳng đến đó. Vừa đi đến ngoài cửa hội trường, giọng thằng bé đã vang lên qua loa phóng thanh: "Có đôi khi tôi đặc biệt ngưỡng m/ộ mẹ của người khác, họ sẵn sàng cho con cái chút tự do. Còn mẹ tôi chỉ là một bà nội trợ không có cuộc sống riêng. Bà ấy cho rằng việc quanh quẩn bên tôi cả ngày là đang hy sinh, nhưng tôi chỉ thấy ngộp thở, như bị bà ấy trói ch/ặt lấy vậy." Nó nhìn quanh phía dưới khán đài, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu bà ấy có thể học theo bố tôi, biết cách tôn trọng tôi, thì tôi đã chẳng đến mức chỉ còn lại mỗi kết quả học tập tốt mà ngay cả bạn bè cũng không kết giao nổi." "Có những lúc tôi thậm chí còn nghĩ, giá như mình không có một người mẹ như thế thì tốt biết mấy." Tôi đứng sững lại bên cửa, nước từ túi rau củ trong tay rỉ ra theo túi ni lông. Chồng tôi không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, ông ấy lại còn cười bảo: "Đúng là con trai tôi, đến cả việc chê bà quản quá nhiều cũng giống hệt tôi." Tôi không nói một lời nào. Tôi đã từ bỏ công việc để đi theo chăm sóc con suốt 3 năm, dồn hết tâm sức vào nó, đổi lại là việc nó đứng trước 3 ngàn người trong trường nói rằng tôi còn chẳng bằng người cha chẳng bao giờ quan tâm đến nó. Chiều hôm đó, tôi trả phòng căn hộ thuê gần trường, hủy luôn khóa học ngoại ngữ với giáo viên nước ngoài trị giá 15 ngàn mỗi tháng; cuối cùng, tôi đặt một tấm vé máy bay đi Hải Nam. Nếu nó cảm thấy không có tôi sẽ tốt hơn. Vậy thì những ngày còn lại trước kỳ thi đại học, cứ để bố nó đi cùng nó vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
8 Người lùn Chương 8
11 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thế thân một năm, chàng đã sớm nhận ra ta

Chương 9
Chị gái song sinh bỏ trốn trước ngày cưới, tôi mang gương mặt giống hệt chị ấy, thay chị gả cho thái tử giới thượng lưu Thượng Hải. Tôi bắt chước những thói quen chị để lại để sống cùng anh suốt 1 năm trời, vậy mà anh dường như chẳng hề hay biết. Một năm sau kết hôn, chúng tôi hòa hợp đến bất ngờ. Đặc biệt là trên giường, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng của anh mỗi khi nhuốm màu dục vọng, tôi vẫn không kiềm chế được mà run rẩy. Tôi cứ ngỡ vở kịch sai lệch này có thể diễn mãi, ai ngờ chị gái vừa về nước, anh liền đột ngột mất liên lạc. Mọi manh mối để lại đều chỉ về một kết quả: anh đang ở bên chị gái. Hóa ra bạch nguyệt quang vừa trở về là có thể dọn sạch sân khấu sao? Tôi hoảng đến mức cả đêm không ngủ, kéo vali bỏ chạy ngay lập tức. Dù sao thì một năm qua, buổi tối anh không bạc đãi tôi, ban ngày tôi cũng tiêu tiền của anh rất sướng tay, cuộc mua bán này tính thế nào cũng không lỗ. Sau đó, tôi đến câu lạc bộ chọn một cậu trai trẻ, đang định đổi khẩu vị thì cửa phòng VIP đột nhiên bị người ta đập "rầm" một tiếng từ bên ngoài. Anh đứng chặn ở cửa, sắc mặt âm u. Tôi nhìn anh từ đầu đến chân một lượt: "Nhưng giờ tôi thích kiểu trẻ trung hơn." Anh đè tôi vào sát tường, giọng nói cố tình hạ thấp: "Thằng nhóc đó không đẹp bằng tôi, không có tiền bằng tôi, càng không thể khiến em thỏa mãn như tôi. Tốt nhất em nên nghĩ cho kỹ."
Hiện đại
Ngôn Tình
1