Phu quân đón thiếp vào cửa, chính là phụ lòng nữ nhi của ân sư. Vì mối hôn sự này, đường làm quan của người từng gặp trắc trở, lời đàm tiếu phía sau cũng chưa từng dứt, nhưng người vẫn kiên quyết cưới thiếp làm vợ. Chỉ là người vốn tính tình đạm bạc, sau khi thành thân, đối đãi với thiếp chẳng chút nồng nhiệt. Thiếp đôi khi đ/au lòng, nghĩ lại lại tự nhủ, người đã chọn thiếp làm vợ, trong lòng ắt hẳn phải có thiếp. Vào hạ, mưa rào hết đợt này đến đợt khác. Ngày ấy đã qua giờ tan nha môn, phu quân vẫn chưa trở về. Trong lòng thiếp bất an, cầm ô ra cửa đi tìm người. Mưa vừa tạnh, tại một tiểu viện u tĩnh, hoa đỏ đọng những giọt nước, bị gió thổi mà r/un r/ẩy. Phu quân đưa tay gạt những cánh hoa ướt cho người đàn bà bên cạnh đang mang th/ai lộ rõ bụng. Động tác ấy thuần thục, tựa như đã làm qua vô số lần.