Thiếp thân ở Hầu phủ đã ba năm. Trước lúc rời quê, nhũ mẫu dặn dò không ngớt rằng phải hòa thuận cùng hai vị biểu huynh. Bởi vậy, ngày hè có dưa ướp lạnh, thiếp đều bưng hai bát. Ngày đông may nệm đầu gối giữ ấm, thiếp cũng nhất định may hai đôi. Đại biểu huynh Cố Nghiên Chi mỗi lần nhận lấy, đều ôn nhu tạ ơn. Nhị biểu huynh Cố Trường Liệt lại thường ném bỏ vật thiếp đưa, còn khăng khăng cho rằng thiếp hao tâm tổn sức, chẳng qua chỉ là muốn bám víu Hầu phủ. Sau đó, nhũ mẫu vào kinh thăm thiếp tại phủ. Bà bắt gặp Cố Trường Liệt nhục mạ thiếp giữa chốn đông người, khi về phòng liền hạ giọng dặn rằng: “Từ nay về sau, đối với đại biểu huynh cứ như cũ, nhưng chớ có bận tâm đến nhị biểu huynh nữa.” Thiếp trong lòng bất an: “Nếu chàng vì thế mà nổi gi/ận, nhất quyết đuổi thiếp khỏi Hầu phủ thì sao?” Nhũ mẫu chỉnh lại mái tóc cho thiếp, trong ý cười mang theo vài phần chắc chắn: “Nha đầu ngốc, ngươi càng không vây quanh hắn, hắn mới càng nhớ nhung xem cớ sao ngươi lại thay đổi. Nam nhân đều mắc cái b/ệnh này.”