Từ thuở lọt lòng, ta đã chẳng biết mặt phụ thân là ai. Năm lên sáu, mẫu thân đột ngột truyền ta lên kinh thành nhận cha, bảo rằng người là một đại gian thần quyền khuynh triều dã, nay đang lâm cảnh hiểm nghèo, tính mạng treo sợi tóc, cần ta đến để c/ứu mạng. Ta chỉ tay vào chóp mũi mình mà hỏi: "Ta ư? Phụ thân của ta ư?". Người gật đầu đầy vẻ nghiêm trọng, rồi gói ghém hành lý tống tiễn ta đi. Khi bước chân vào kinh thành, lúc diện kiến phụ thân là Nhiếp chính vương, ta bàng hoàng nhận ra trên đỉnh đầu người đang hiện lên dòng thời gian đếm ngược của kiếp số.