Sắp đến ngày sinh, tôi sợ hãi vô cùng. Mẹ tôi nghe tin liền lặn lội đường xa 2 ngàn cây số đến bên cạnh, chuẩn bị chăm sóc tôi trong thời gian ở cữ. Tôi muốn ăn gì, bà đều làm món đó, đêm hôm con khóc, cũng là bà dậy trước, thức trắng đêm trông cháu mà chưa từng một lời oán trách. Ngay cả những chuyện vụn vặt trong tháng ở cữ, bà cũng dặn đi dặn lại từng chút một. Có bà ở bên, lòng tôi cuối cùng cũng an tâm hơn đôi chút. Ngày con gái đầy tháng, một đạo sĩ tìm đến tận cửa xin nước uống. Lúc ấy mẹ tôi đang thay tã cho cháu, ông ta nhìn thoáng qua, đột nhiên chỉ vào mẹ tôi rồi nói với tôi: "Bà ấy không phải người sống."