Năm mười sáu tuổi, Lục Tranh từng quỳ trước tượng Phật, dập đầu khẩn cầu, chỉ mong dùng mười năm tuổi thọ của mình đổi lấy việc tôi tỉnh lại.
Hai mươi bốn tuổi, anh ta dẫn về một chàng trai xinh đẹp mười tám tuổi, làm lo/ạn trên chính giường của tôi.
“Cậu có tư cách gì mà nổi gi/ận? Tôi dỗ dành cậu tám năm rồi, còn chưa đủ sao?”
“Đủ rồi.”
Tôi bình thản rời đi, ngay cả th/uốc anh ta m/ua cho tôi cũng không mang theo.
Bạn bè đều khuyên anh ta đi tìm tôi về.
Anh ta lại kh/inh khỉnh cười nhạt: “Rời khỏi tôi, ai chịu nổi cái tính thối của cậu ta? Chẳng qua được tôi nuông chiều quen rồi, chịu chút khổ tự khắc sẽ quay về.”
Chỉ là sau đó, tôi chẳng những không quay lại, mà còn ở bên người đàn ông khác, chìm đắm đến quên trời quên đất, yêu đến sống ch*t không rời.
Lục Tranh khóc lóc gọi điện cho tôi: “Ngụy Ương, là anh không thể rời xa em. Em quay về đi, chúng ta kết hôn, được không?”
“Xin lỗi, bên này… đã hết yêu rồi.”