Ngày Chu Mục lên đường ra nước ngoài du học.
Tôi níu ch/ặt vạt áo anh, nhất quyết không chịu buông.
Nhưng anh vẫn không ngoảnh đầu lại, cứ thế rời đi.
Ba năm sau.
Trong bữa tiệc đón gió sau khi anh trở về nước, đám anh em nâng ly trêu chọc:
“Đúng là Chu Mục có khác. Năm đó nếu không lấy cớ đi du học thì sao có thể dễ dàng c/ắt đuôi Lâm Vãn như thế?”
“Giờ ngay cả ngày cưới cũng đã định rồi, cho dù cô ta có làm lo/ạn thì được ích gì?”
Đêm hôm ấy, có người đăng vào nhóm một đoạn video quay cảnh tôi bụng bầu ba năm trước.
Sau ba năm im bặt, số điện thoại của Chu Mục lại sáng lên trên màn hình.
“Chúng ta gặp nhau một lần đi.”
Tôi quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh, dáng vẻ lười biếng mà điềm tĩnh, rồi nghiêm túc lắc đầu.
“Không cần đâu. Chồng tôi sẽ gh/en.”