Năm thứ năm trở thành tù binh, ký ức của tôi đã bị phía địch chỉnh sửa đến rá/ch nát không còn mảnh nào lành.
Khi hệ thống khởi động lại, tôi đang ngồi trong trại tù binh, cùng một đám người ăn thức ăn thừa như cho lợn.
“Chủ nhân, chỉ số hắc hóa của Thẩm Độ Châu đã sắp sụp đổ, sắp kích hoạt cuộc chiến liên sao lần thứ tư. Chỉ có cô mới có thể ngăn anh ta!”
Anh ấy là chồng tôi, đương nhiên tôi muốn quay về.
Nhưng…
Tôi nhìn cơ thể g/ầy quắt của mình, rồi đưa tay sờ vết s/ẹo sau gáy.
Lắc đầu: “Tôi không còn tuyến thể nữa, không thể trấn an anh ấy. Với lại anh ấy đã thay lòng rồi, không còn thích tôi nữa…”
Hệ thống tuyệt vọng gào lên: “Cậu làm được! Cậu làm được mà!!!”