Tôi vốn là đàn em thân cận của một đại ca xã hội đen.
Cái ngày anh ấy bị hại, tôi đã lao ra chắn trước mặt anh, hứng trọn mười mấy nhát d/ao rồi đi chầu ông bà ông vải trước một bước.
Chớp mắt một cái, tôi lại trọng sinh về năm mười tám tuổi.
Cứ nghĩ đến cảnh đại ca sẽ bị "bạch nguyệt quang" của anh ấy phản bội, tôi quyết định đứng ra làm liều.
"Đại ca, chỉ cần anh đừng đi đ/á/nh nhau nữa, em cho anh ngủ luôn đấy."
Vu Kỳ sợ tới mức lùi lại mấy bước: "Mẹ nó, mày bị th/ần ki/nh à? Mày còn cao hơn cả tao, đô hơn cả tao nữa đấy!"
Một tiếng sau, anh ta vẫn chưa thấy thỏa mãn, tặc lưỡi: "Đúng là thơm thiệt!"