Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi.
Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi:
"Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu."
Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần.
Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi:
"Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..."
Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó đi/ên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào.
Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc:
"Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đá/nh g/ãy chân em."
Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được.
Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.