Để lo tiền cưới vợ cho cậu, ông ngoại đã b/án đứng mẹ tôi - lúc ấy vừa goá chồng và đang mang th/ai - với giá mười lạng bạc cho một người đàn ông c/ụt chân sống cô đ/ộc trong núi. Ngày bị ép lên núi, mẹ tôi vừa khóc vừa van xin người đàn ông ấy: "Thiếp biết tiên sinh bị ép cưới thiếp, chuyện này đương nhiên không thể tính là hôn nhân thật sự. Nhưng nếu thiếp rời đi, cha thiếp chắc chắn sẽ b/án thiếp lần nữa." "Xin tiên sinh cho thiếp được ở lại, thiếp nguyện làm nô tì hầu hạ." Người đàn ông ngồi trên xe lăn trầm ngâm hồi lâu, rồi khẽ đáp: "Ở lại cả đi, cả hai mẹ con." Thế nhưng sau khi ở lại, không những mẹ tôi chẳng phải làm nô tì. Mà ngay cả đứa con gái vô dụng như tôi, cũng được vị hoàng thân ẩn cư trong núi ấy cưng chiều hết mực.