Nghĩa phụ ta là minh chủ võ lâm, còn ta là ám vệ thân tín của hắn. Làm việc từ sáng đến tối, mỗi tháng nghỉ mười ngày, bổng lộc ba mươi lượng bạc. Lúc nhàn rỗi, cuối cùng ta cũng leo lên giường nghĩa phụ. Thế nhưng cô gái xuyên không vung tay nói: "Nhân nhân sinh ra đều bình đẳng, ngươi gi*t người phải đền mạng." Ta thất nghiệp rồi. Gặp lại nhau lần sau, ta đang đẩy xe lăn cho tế tự M/a Giáo, còn nghĩa phụ ở bên cạnh bị ám sát đ/âm xuyên người. Hắn đỏ hoe mắt nhìn ta, không thể tin nổi: "Sao nỡ để người khác hại ta?" Ta mặt lạnh lau vệt m/áu văng trên mu bàn tay tế tự. Đành chịu thôi, ai bảo tên tàn phế này trả lương cao hơn.