Cha ta là Trấn Quốc Đại tướng quân, mẹ ta là Trưởng công chúa, chị gái ta là Quý phi được sủng ái nhất, anh trai ta là Tân khoa Trạng nguyên... Còn ta, từ nhỏ đã là đứa ng/u ngốc! Hôm nay, Trương mụ mụ trong phủ đột nhiên dẫn về một mỹ nhân tuyệt sắc, nói rằng năm xưa bà ta đã đ/á/nh tráo con, mỹ nhân này mới là "Chân quận chúa" bị bế nhầm năm đó. Cả nhà mừng rỡ phát cuồ/ng. Cha ta vỗ đùi đ/á/nh bốp: "Cha đã bảo mà! Con gái ta sao có thể vô dụng thế được!" Mẹ ta nắm tay cô gái, mắt ngân ngấn lệ: "Ôi, đôi mắt này giống hệt đại tỷ của con trong cung! Nhìn là biết ngay ruột thịt!" Cả nhà vây quanh Chân quận chúa khóc cười không ngớt, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân cho sự tầm thường đần độn của ta. Bị bỏ rơi bên lề, ta vẫn điềm nhiên gặm xong cánh gà sốt mật trên tay, đồng thời cũng giải đáp được nỗi băn khoăn nhiều năm: Người thuần khiết lương thiện như ta, sao lại cùng huyết thống với lũ người nham hiểm đ/ộc á/c kia? Thì ra... ta không phải con ruột!