Sau khi thành thân với kẻ th/ù không đội trời chung, linh h/ồn chúng ta đổi chỗ cho nhau. Hắn lo sợ ta làm hỏng việc hắn thi đỗ Trạng Nguyên. Suốt ngày nh/ốt ta bên cạnh, bắt viết văn đến kiệt sức. "Thật sự không viết nổi nữa rồi, ngươi tha cho ta đi." Hắn đưa mắt nhìn sâu vào ta. Nắm ch/ặt bàn tay cầm bút của ta, giọng điệu dồn nén đầy kìm chế: "Ngoan, cố thêm chút nữa." Ôi. Viết! Viết! Viết! Một khi đã cầm bút là nghiến răng nghiến lợi, quên cả trời đất, không màng tính mạng!