Tôi là trắc phi hiền lành nhất Đông Cung. Sau khi biết sủng thiếp ch*t dưới tay Thái tử phi, tôi nhút nhát nhận nuôi con trai nàng. Rồi ngày ngày căn dặn Tiêu Huyền: "Ở đời này nhiều kẻ ngươi không đụng nổi, đừng có mà nổi bật." Xong đưa hắn một thanh d/ao găm phòng thân. Tiêu Huyền: "?" Tôi bổ sung: "Nếu thật sự đường cùng, nhớ một đ/ao đoạt mạng." Tiêu Huyền: "..." Về sau, Thái tử chợt nhớ tới chúng tôi, hỏi thăm: "Huyền nhi giờ ra sao rồi?" Tôi nghĩ về cảnh Tiêu Huyền rượt đuổi ám sát, thành thật đáp: "Rất ngoan ạ."