Giang Ngôn là một bạo chúa. Tất cả mọi người đều sợ hắn. Trung thần ch/ửi hắn, hắn xử trảm. Gian thần khen ngợi hắn, hắn tru di cửu tộc. Cha ta r/un r/ẩy bước lên trung ương điện, "Hậu cung trống vắng, bệ hạ nên nghĩ đến hoàng tự." Tất cả đang đoán xem cha ta sẽ ch*t thảm thế nào, Giang Ngôn bỗng đỡ cha ta dậy. "Quốc trượng sở ngôn cực phải."