Sửa luận văn đến phát đi/ên, tôi liền lên mạng làm mình làm mẩy, đăng bài tuyển "chim hoàng yến".
Không ngờ có người nhắn tin thật.
Tôi tưởng đối phương vẫn còn đang đi học: [Không tuyển trẻ vị thành niên, phải trên 18.]
Đối phương: [Cần dùng thước kẻ đo cho xem không?]
Đậu xanh! Tôi hỏi tuổi tác, gã này lại đang nghĩ cái gì thế?
Là kẻ nghiện tay đẹp, tôi bỗng nhận ra bàn tay cầm thước của đối phương dường như nắm ch/ặt trái tim tôi.
Thế là anh trở thành "chim hoàng yến" của tôi.
Chim hoàng yến này không những hướng dẫn tôi sửa luận văn, còn chi tiền cho tôi tiêu xài, đích thị là chim hoàng yến bản Premium.
Cho đến khi giáo viên hướng dẫn mời cơm, chỉ vào người đàn ông thanh lịch và đẹp trai bên cạnh: "Đây là Giang Tự Bạch - học trò cưng nhất của thầy mà các em thường nghe nhắc đến, gọi đàn anh đi."
Tôi h/ồn bay phách lạc, đũa rơi xuống đất. Đây không phải "chim hoàng yến" 100 tệ mà tôi nuôi hay sao?