Kết hôn với Trần Diệp được hai năm, hắn đã đ/á/nh đ/ập tôi mười lăm lần. Mỗi lần một nghiêm trọng hơn, lần cuối cùng, hắn đ/á/nh tôi đến mức đầu chảy m/áu. Ly hôn không thành, mọi người xung quanh đều khuyên tôi nhẫn nhịn. Tôi tuyệt vọng vô cùng. Trần Diệp càng trở nên ngang ngược, đ/á/nh đ/ập tôi dã man hơn. Trong lòng tôi c/ăm h/ận hắn đến tận xươ/ng tủy, lần cuối hắn suýt nữa đã gi*t ch*t tôi. Trong lúc phản kháng, tôi đã đ/âm hắn mười tám nhát d/ao, cùng hắn quyết sinh tử. Nhưng không ngờ, khi mở mắt ra, cả hai chúng tôi cùng xuyên đến ba mươi năm sau. Bản thân lão niên của tôi cơ thể khỏe mạnh, bước đi nhanh nhẹn, tinh thần sảng khoái. Còn Trần Diệp thì méo miệng lệch mắt, dãi chảy ròng ròng, liệt giường bất động. Lòng c/ăm h/ận trong tôi bùng n/ổ. Tôi lạnh lùng cười một tiếng, bước vội lên trước, túm cổ áo hắn lôi dậy, t/át thẳng vào mặt hắn. Trần Diệp à Trần Diệp, đời đổi sao dời. Bây giờ để ta xem, là nắm đ/ấm của ta cứng hơn, hay mạng sống của ngươi dai hơn.