Xuyên thành á/c nữ phụ, ngày nào tôi cũng đúng giờ b/ắt n/ạt Thẩm Thiên Dữ. Cho đến cái ngày hắn gặp t/ai n/ạn giao thông mà m/ù lòa, tôi cố ý làm vỡ cây gậy dẫn đường của hắn: "Đồ vô dụng! Giờ đến đường cũng không đi nổi nữa à? Sau này liệu có phải nhờ người đút cơm cho không? Thẩm Thiên Dữ, ngươi xem bộ dạng của mình bây giờ... có giống một con... chó... không?" Tôi không ngờ báo ứng lại đến nhanh thế... Sau này, hắn khôi phục thị lực, còn tôi thì m/ù đi. "Lâm Oanh, ta là người có ân báo ân, có th/ù..." Hắn dừng lại, đầu ngón tay lướt qua môi tôi đang ửng hồng, giọng điệu vừa nguy hiểm vừa quyến luyến, "...tất báo."