Ta là tiểu thư giả của phủ Thái Phó. Không lâu sau khi tiểu thư thật được tìm về, ta liền bị đuổi ra trang việt ngoại thành. Trước lúc lên đường, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đến tiễn biệt qua cửa xe ngựa: "Nàng cứ yên tâm chờ đợi, chưa đầy một tháng, ta nhất định sẽ đích thân đón nàng về thành thân." Ta gật đầu đẫm lệ nhận lời, nhưng tháng này qua tháng khác, chỉ đợi được tin dữ hôn phu tử trận nơi sa trường. Trong sách từng ghi chép: Sừng tê giác sống chẳng dám đ/ốt, khi ch/áy tỏa hương lạ, dính vào áo, người có thể giao cảm với q/uỷ thần. Ôm chút hy vọng cuối cùng, ta đ/ốt sừng tê giác triệu h/ồn hồn phách. Trong làn khói xanh lờ mờ, quả nhiên có một bóng người từ từ bước về phía ta.