Sau khi người em họ mới góa chồng, cả phu quân lẫn con trai ta đều bị nàng ta lôi kéo mất. Nàng ta trẻ hơn ta, dịu dàng hơn ta, lại còn thấu hiểu đàn ông hơn ta. Gạo mắm muối dưa trong nhà, gà vịt đồ khô... Bất cứ thứ gì đáng giá vài đồng xu đều được nâng niu dâng lên trước mặt nàng. Còn ta, để chống đỡ cả gia đình, phải tằn tiện từng hạt gạo, hao tâm tổn sức. Đến một ngày đèn dầu cạn kiệt, ta chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Khi mở mắt lần nữa, ta quyết định buông tha chính mình, thành toàn cho họ. Thế nhưng sau khi ta ra đi, hai cha con kia lại đỏ mắt đuổi theo... "Chúng tôi không tìm Lý quả phụ nữa! Xin người hãy quay về!" Ta khóa ch/ặt cửa bằng ba lớp then cài, khẽ cười: "Hóa ra các ngươi cũng biết nàng ta là quả phụ à? Ta cứ ngỡ... mới chính là kẻ góa bụa!"