Cơn đ/au bụng kinh dữ dội như x/é toạc từng thớ th/ần ki/nh, tôi lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo đến ba lần. Kỳ Ngộ đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng, mở miệng ra giọng điệu ban ơn.
"Cần tôi rót cho cốc nước không?"
"Không cần."
Tôi trả lời bằng giọng khản đặc, yếu ớt không chút sức lực. Mười phút trước, tôi đã kịp đặt m/ua th/uốc Ibuprofen và miếng dán giữ nhiệt qua mạng.
Kỳ Ngộ cũng chẳng hỏi thêm, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
"Vậy cậu nghỉ ngơi đi."
"Cửa nhà Lâm Sơ hỏng khóa, tôi qua đó xem giúp cô ấy một chút."
Tôi ngước mắt nhìn, ánh mắt thăm thẳm dõi theo bóng lưng anh ta khuất dần. Quả nhiên, đàn ông nên ch*t đi vào cái năm họ yêu ta nhất.