Vị hôn phu của tôi là chuyên gia da liễu. Một cô bé hay bị dị ứng cứ thích bám lấy anh ấy. Hễ không đặt lịch khám được, cô ta liền ăn một quả chuối ngay trước cửa phòng khám của anh. Lập tức vật vã quằn quại, thế là được xếp vào danh sách khám cấp c/ứu. Tôi cứ ngỡ chàng hôn phu đã chán ngấy cô ta. Nào ngờ đêm trước hôn lễ, có kẻ trên diễn đàn lại cuồ/ng tin nhắn riêng bảo tôi đến tân phòng bắt gian. Để thêm nhân chứng, tôi gọi luôn cả đứa bạn thân của vị hôn phu. Nào ngờ tên đểu cáng lại giơ quả chuối ra biện minh: - Em không chiều cô ấy là cô ấy t/ự t*! Lương y như từ mẫu! Làm sao tôi có thể đứng nhìn một sinh mạng lụi tàn trước mắt được! À. Thì ra chỉ là một quả chuối. Tôi còn tưởng đó là một khẩu sú/ng chứ! Được thôi, chẳng qua đổi tân lang thôi mà!