Năm ấy làng tôi được mùa, cũng vào dịp Lạp Bát. Khi bà tôi đang nấu cháo trong bếp, ông tôi bắt được tên tr/ộm đang trèo tường. Thằng bé trạc sáu bảy tuổi, không mảnh vải che thân, toàn thân bốc mùi chuột ch*t, co ro r/un r/ẩy. Bà tôi bảo: "Thằng bé trần như nhộng thế này, tha cho nó đi". Nghe vậy, tên tr/ộm nhe răng cười toe toét, lộ ra hàm răng nhọn hoắt trắng hếu: "Răng cửa nhai cỏ, răng nanh x/é thịt!". Ông tôi giày đạp thằng bé xuống hố tuyết, giọng run bần bật: "Không được tha! Đây là thứ quái vật chuyên ăn x/á/c ch*t mà lớn, là quái vật săn lương do lũ cư/ớp nuôi! Thả nó ra, cả làng chó cũng không sống nổi!"