Tôi xuyên thành chị gái khó đỡ của nam chính. Theo nguyên tác, tôi sẽ ng/ược đ/ãi hắn trăm đường rồi kết cục bị đày ra đảo hoang. Đối diện cậu bé lạnh lùng trước mặt, tôi bảo quản gia sắp xếp cho hắn căn phòng xa tôi nhất, ngày thường cố tránh tiếp xúc. Về sau, cậu bé ấy trưởng thành thành vị tổng giám đốc sát ph/ạt quyết đoán. Một ngày nọ, hắn rời giữa chừng buổi yến tiệc, phóng viên vội hỏi dồn. Hắn bước vội vã: "Ngoài trời mưa rồi, đế giày hai trăm triệu của chị gái tôi không được dính nước, tôi phải đón cô ấy về." "Nhưng chị gái ngài chẳng phải đã đính hôn rồi sao?" Phóng viên lại hỏi. Hắn khẽ cười lạnh: "Không phải ai cũng đủ tư cách làm nô lệ cho chị gái tôi."