Sau khi tốt nghiệp, tôi ứng tuyển vào làm bảo mẫu cho gia đình bá tổng. Hàng ngày chỉ phụ trách ba bữa cơm cho Tần Lẫm. Khi ki/ếm đủ tiền định chuồn, tôi vô tình gặp đám bạn nhậu của anh ta. Bọn họ nhìn tôi rồi cười khẩy: "Ồ, anh Tần, đây chẳng phải chim hoàng yến anh nuôi trên tầng thượng sao?" "Nó định trốn đi hả?" Tôi cầm lá đơn xin nghỉ việc, mặt mày ngơ ngác. Chim hoàng yến? Tôi ư?