Sinh nhật mười bảy tuổi. Tôi dồn hết can đảm hôn Tạ Vấn Tân. Anh né tránh, nhìn tôi với ánh mắt nửa như cười nửa không. "Cháu gái, cháu biết cháu bao nhiêu tuổi không? Chú bao nhiêu tuổi?" Tôi không chịu buông xuôi, "Nhưng nếu chúng ta thích nhau, tuổi tác đâu phải..." "Chú không có hứng thú với trẻ con." Anh c/ắt lời tôi, khóe mày hơi nhếch lên. "Cần nói rõ hơn không?" "Chú chưa từng xem cháu là đàn bà, càng không thể thích cháu." "Giờ đã hiểu chưa?" Sau đó, tôi học cách xem Tạ Vấn Tân như một bậc trưởng bối. Mười chín tuổi, tôi lại nhân lúc s/ay rư/ợu trèo lên đùi anh, hôn anh. "Giờ anh còn cảm thấy tội lỗi không?" "Có." Tạ Vấn Tân xoa xoa vòng eo tôi. "Vậy thì sao chứ." "Từ khoảnh khắc thừa nhận thích em, anh đã mặc định mình là thú vật rồi."