Tôi, Lâm Tuyết Hân, một công nhân quèn bình thường, đã kết hôn chớp nhoáng với một cảnh sát tên Quý Tân Lỗi. Sau khi làm thủ tục, mỗi người về nhà riêng, bận rộn suốt cả tháng trời. Ai ngờ cuộc "gặp gỡ" đầu tiên sau hôn lễ của chúng tôi lại diễn ra trong phòng thẩm vấn. Lúc ấy tôi vừa tận hưởng xong buổi massage chính quy ở hội quán thì bị bắt như một điển hình trong chiến dịch phòng chống m/ại d@m. Vị cảnh sát trẻ thẩm vấn tôi ánh mắt đầy chính khí, đường nét gương mặt lại có chút quen thuộc. Anh ta hỏi tôi: "Có nhu cầu sao không tìm anh?" Tôi lập tức choáng váng: "Tìm chú? Chú cảnh sát ơi, cái này... có hợp pháp không? Tính phí thế nào ạ?" Anh nhìn tôi chằm chằm, nói từng chữ rõ ràng: "Hợp pháp, miễn phí. Bởi vì anh là chồng em."