Tôi tên là Phèng Lạn Sào. Cái tên được ghi rõ ràng trong sổ hộ khẩu, do chính tay mẹ tôi điền vào. Người trong làng gọi tên ấy suốt sáu năm trời, gọi một cách đàng hoàng chẳng chút ngại ngùng. Cho đến ngày tôi bị vứt như đồ bỏ đi trước cổng nhà bà ngoại. Dì ghẻ mới ch/ửi một câu: "Cái tên quái q/uỷ gì thế này!"