“Thôi, ta đi cưới vậy.” Cha ta năm nay đã ngoài tứ tuần, nghiến răng nghiến lợi, giậm chân một cái, gi/ật lấy tấm khăn che mặt cô dâu mà ta và chị đang giằng co. Nương ta mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng đành ngậm ngùi tiễn cha lên kiệu hoa. Cha từ biệt nương, ngồi lên kiệu hoa, tiếng chiêng trống vang lên rộn rã suốt dọc đường, rồi được khiêng thẳng đến phủ thông gia của Hoàng hậu. Ta và chị đứng trợn mắt há hốc mồm. Ta: “Nương ơi, sau này bổng lộc của cha còn gửi về không ạ?” Chị: “Nương ơi, lát nữa cha có về dùng cơm không ạ?”