Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia đi/ên nhà họ M/ộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con d/ao găm đẫm m/áu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu d/ao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn gh/ét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia đi/ên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn M/ộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát đi/ên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"