Năm thứ năm tôi yêu Lục Thời An, chúng tôi lại cãi vã.
Anh ấy cầm chìa khóa bỏ đi, lại chọn cách im lặng. Tôi ngồi yên trên sofa, nén gi/ận cả buổi. Cuối cùng, tôi lướt TikTok, cười khúc khích.
Hơn 2 giờ sáng, tôi bị chuông điện thoại đ/á/nh thức. Đầu dây bên kia, giọng Lục Thời An lạnh như băng: "Anh ở ngoài này đến giờ mà em chẳng thèm gọi một cuộc nào à?"
Tôi chợt nhớ ra, ngượng ngùng, anh ấy vẫn đang lang thang ngoài trời đông giá rét. Ngập ngừng, tôi nói: "Ờ... hay là... anh đừng về nữa, ta chia tay đi?"