“Hiểu Vũ, chúng ta ly hôn đi.” Thẩm Kiến Quốc đứng trước cửa, bộ quân phục chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị như sắp lên trận. Tôi đang khâu lại đôi tất của anh ấy, nghe thấy lời ấy, kim chỉ trong tay liền dừng lại. Không phải vì sốc, mà là bởi tôi đã biết trước ngày này sẽ đến.