Khi bạn trai quỳ một gối cầu hôn tôi, đột nhiên một đám bình luận hiện ra trước mặt:
"Đm tức muốn đi/ên! Đúng lúc quan trọng lại hết pin!!! Giang Xuyên đúng là n/ão tình yêu hạng nặng vô phương c/ứu chữa!"
"Ngày mai thôi, ngay trong tiệc tối mai tiểu thư tập đoàn Thẩm Thị sẽ phải lòng anh ngay từ cái nhìn đầu tiên đó đại ca! Anh đang cầu hôn con phụ này làm cái quái gì thế?!"
"Bám được tập đoàn Thẩm Thị thì Giang Xuyên cả đời này lên hương, cứ ôm khư khư đám m/a cà bông hút m/áu này làm gì???"
"Nhanh chân thì còn kịp, chạy qua quỳ lạy Thẩm Vãn Vãn ngay đi!! Giang Xuyên tỉnh dậy đi mà!"
Nhìn mớ bình luận trước mặt, bạn trai Giang Xuyên đờ người cả phút, rồi thu lại chiếc nhẫn đứng dậy như không có chuyện gì:
"À... anh vừa quỳ xuống buộc dây giày thôi, đừng hiểu nhầm nhé."
"Anh còn việc, đi trước đây."
Người đàn ông quay đi thẳng, như vừa quyết định điều gì hệ trọng.
Còn bố tôi - Chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị, mẹ tôi - Phó Chủ tịch, và tôi - con gái duy nhất của họ, ngồi ngẩn ra nhìn nhau.
Lẽ nào trên đời này... còn tập đoàn Thẩm Thị nào khác sao?