Tôi mất tích trọn nửa năm, tất cả đều nghĩ tôi đã ch*t. Chỉ trừ mẹ tôi. Bà lùng sục khắp con đường tôi biến mất, từ sáng đến tối, từ hạ sang đông. Tôi bất động, chỉ biết nhìn bà lướt qua trước mặt lần này đến lần khác. Đêm Giao thừa, tuyết bay lả tả, pháo hoa rực trời. Mẹ tôi ngồi dưới mái ngói nát, nuốt vội chiếc bánh chẻo lạnh lẫn vụn băng. Bỗng cánh cửa hé mở, người đàn ông trung niên tóc dài bước ra với nụ cười tươi. "Chị vào trong sưởi cho đỡ lạnh đi." Trong tay áo hắn, lưỡi d/ao nhọn lấp ló.