Đến ngày thứ ba dọn dẹp chiến trường, ta nôn thốc nôn tháo. Chẳng phải vì x/á/c ch*t quá hôi thối, mà bởi ta nhìn thấy gã đàn ông mang danh Tu La ấy bị ch/ặt nát bét, lẫn lộn giữa x/á/c ngựa. Trong doanh trại, chẳng có phụ nữ nào dám lại gần hắn, chỉ mình ta cầm lấy kim chỉ. Hoắc Vô Cữu chưa từng chạm vào ta, nhưng trước lúc lìa đời, hắn dúi vào tay ta một con d/ao găm nhuốm m/áu: "A Man, ta không xong rồi." "Nếu muốn sống, hãy c/ắt đầu ta đem đổi lấy thân phận thường dân cho ngươi." Về sau, ta không c/ắt đầu hắn. Ta dành trọn một ngày một đêm khâu vá, để hắn trông như đang chìm vào giấc ngủ.