Sau khi sự thật về hai cô gái đài các thật giả bị phơi bày, giá trị duy nhất của tôi ở gia tộc họ Lục chỉ còn là kết hôn với mấy tay chơi hạng xoàng. Người anh trai thương tôi hết mực, cố tạo điều kiện để tôi gặp mặt Diễn Bắc Tân. Chúng tôi lớn lên bên nhau, rồi lén lút yêu đương suốt ba năm trời. Nhưng hôm đó, Diễn Bắc Tân chỉ dựa khung cửa, chẳng thèm bước vào phòng riêng. 'Anh không thể cưới em đâu. Khi em còn là tiểu thư đích tôn đã không thể, giờ càng không thể.' Ba chữ 'không thể' ấy ch/ặt đ/ứt mọi hy vọng trong tôi. Ba năm sau, giữa đêm khuya, hắn say khướt gọi điện: 'Đường Lê, anh đồng ý cưới em rồi, em còn muốn không?' Ba năm nay hắn rong chơi khắp thế giới. Hắn đâu biết, từ hai năm trước, tôi đã vào nam kết hôn với một thiếu gia họ Tống.'