Kẻ tử địch của ta, Ngự sử đại phu Tô Tranh - người nổi tiếng chính trực - bị vu cáo tham ô, cả nhà bị tống vào thiên lao chỉ chờ trời sáng đưa đến Ngọ Môn.
Bước vào ngục tối, ta nói: "Tô Tranh, nếu ngươi chịu nhận tội, ta bảo toàn tính mạng cho cả nhà ngươi."
Tô Tranh ngẩng cao đầu khạc nhổ, giọng đầy kiêu ngạo: "Hạ quan đọc sách thánh hiền, đương nhiên quyết tử vì chính khí hào nhiên. Cái ch*t có đ/áng s/ợ? Dĩ nhiên, loại gian thần tham sống sợ ch*t như ngươi không thể hiểu nổi!"
Trên pháp trường, Tô Tranh thảm n/ão đỡ những trái trứng thối và rau héo ném tới tấp. Nhìn thân phụ mẫu và thê tử đồng cảnh ngộ, hắn ngửa mặt kêu trời thống thiết: "Tô Tranh này một đời không thẹn với xã tắc, không hổ với bá tánh! Chỉ h/ận lời trung khó tới tai thiên tử, bọn gian thần che lấp mặt trời!"
Trước giờ hành hình, ta đứng trước mặt Tô Tranh, dùng một tiểu cái nhi thế thân cho đứa con trai duy nhất của hắn. Khóe môi hắn run nhẹ, nhưng rốt cuộc chẳng nói lời nào.