Trong ngày tận thế, tôi ỷ vào sự nuông chiều của bạn trai, liên tục sai anh ấy ra ngoài tìm thức ăn. Ngay khi anh lại trở về với đầy ắp đồ ăn, đột nhiên một dòng bình luận hiện ra trước mắt tôi.
【Nhân vật nữ phụ này đúng là đồ ăn bám lười nhác! Ngoài kia toàn x/á/c sống mà còn bắt nam chính đi ki/ếm đồ ăn!】
【Nhưng nam chính không chính là Vua X/á/c Sống sao? Ngày nào anh cũng lau sạch m/áu trên người rồi mới dám vào nhà, chỉ vì nữ phụ có tính kén cá chọn canh.】
【Nữ chính mới có năng lực tinh thần thuần phục được nam chính Vua X/á/c Sống, còn nữ phụ cuối cùng thành x/á/c sống t/àn t/ật dưới cống.】
Anh ấy là Vua X/á/c Sống?
Tôi h/oảng s/ợ khóa ch/ặt cửa phòng, chui tót xuống gầm giường.
Thẩm Du Bạch khóc lóc nài nỉ gõ cửa: "Sinh Sinh, em mở cửa cho anh đi mà, ngày mai anh sẽ đi tìm khoai tây chiên cho em được không?"