Xuyên Thú Giới, Bị Xà Vương Nhận Nuôi.
Nhưng hắn lại nhặt được một con người giống cái mới, khen cô ta biết tùy cơ ứng biến, không như tôi yếu đuối đỏng đảnh.
Xà Vương cũng bắt đầu quên cho tôi ăn.
Tôi đói đến mờ mắt, ngửi thấy mùi thịt nướng xuyên tạc bên ngoài.
Lần theo mùi hương, tôi tìm thấy miếng thịt nướng dã sinh, vừa khóc vừa gặm xiên.
Một tấm lưới từ trên trời giáng xuống.
Thú nhân hét lên: "Đầu lĩnh! Tụi mình bắt được con mồi rồi!"
Một chú cún lông xù nhìn chằm chằm vào tôi, vẫy đuôi cuồ/ng nhiệt.
Khoan đã, đây không phải là Cậu Vàng nhà tôi sao?