Ta với Phụng Chính có hôn ước từ thuở bé. Nhiều năm sau gặp lại, hắn đã chẳng còn chút yếu ớt ngày xưa. Dáng vẻ yêu diễm lộng lẫy mà ngang ngược, chỉ còn nốt ruồi khóe mắt là thoáng quen thuộc. Đêm đại hôn, mồ hôi hắn lấp lánh nơi hàng mi chực rơi. Ta đưa tay lên lau nhẹ. Nốt ruồi quen thuộc ấy bỗng hóa thành vệt xanh đen, kéo dài ở khóe mắt hắn thành đường cong yêu dị. Lau! Mất! Rồi! Hắn chậm rãi đưa tay sờ lên mặt. Nhìn màu mực dính trên tay, hắn chẳng chút bối rối: "Ái chà, bị ngươi lau mất rồi!"